ZingTruyen.Info

Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương ~ Quẫn Quẫn Hữu Yêu

✓Chương 141- 150

sontradooo

Editor: Hyna Nguyễn

Beta: sontradoo


Chương 141: Trở về cho đại ma đầu ăn

Giang Yên Nhiên nghe một chút, tay khoác lên cánh tay của Diệp Oan Oản: "Cậu không cùng đi với bọn tớ sao?"

Diệp Oản Oản: "..."

Cô sao giờ lại phát hiện Giang Yên Nhiên bây giờ dường như ngày càng dính lấy cô.

Diệp Oản Oản bất đắc dĩ mở miệng nói: "Xin lồi thân ái, buổi tối tớ còn có hẹn."

Hôm nay tự mình đến quan sát, cô cảm thấy Sở Phong người này quả thật rất khá, hơn nữa là người nhất định thích Giang Yên Nhiên, cho nên sẽ tiếp tục tác hợp cho hai người.

"Có hẹn? Là đi gặp bạn trai của cậu phải không?"

Diệp Oản Oản gật đầu: "Ừm."

"Thì ra là vậy a! Vậy cũng tốt!" Nghe cô nói như vậy, Giang Yên Nhiên liền không níu kéo muốn cô ở cùng bọn họ nữa.

Một bên Sở Phong mang vẽ mặt cảm kích nhìn về phía Diệp Oản Oản hỏi: " Chào cậu, thật ngại quá còn chưa kịp chào hỏi, cậu là... bạn của Yên Nhiên?"

"Xin chào, tôi là Diệp Oản Oản." Diệp Oản Oản đơn giản tự giới thiệu mình một chút

Giang Yên Nhiên cùng đi theo giới thiệu: "Oản Oản là bạn tốt nhất của tớ."

Sở Phong nhất thời có chút kinh ngạc hướng Diệp Oản Oản nhìn sang: "Nguyên lai cậu chính là Diệp Oản Oản, nghe đại danh đã lâu!"

Diệp Oản Oản cười khẽ: "A, toàn bộ đều không phải là danh tiếng tốt nha!"

Sở Phong nghiêm mặt nói: "Thấy cậu mới biết người trong tin đồn hoàn toàn khác nhau, có thể thấy tin đồn không thể tin tưởng được."

"Cậu mới gặp tôi một lần, nói được mấy câu? Làm sao biết tôi cùng người trong tin đồn không giống nhau?" Diệp Oản Oản sâu kín hỏi.

"Dĩ nhiên bởi vì cậu là bạn của Yên Nhiên a!" Sở Phong vẻ mặt đương nhiên nói.

Diệp Oản Oản nhất thời nhíu mày: "Còn tưởng rằng cậu không thông minh, không nhìn ra thật biết nhìn mặt người mà!"

Sở Phong nghe một chút, nhất thời một gương mặt tuấn tú bạo nổ, thần sắc của Giang Yên Nhiên cùng hơi có chút không được tự nhiên.

Nhìn thiếu nam thiếu nữ thanh khiết trước mặt này, Diệp Oản Oản không hiểu sao lại sinh ra một loại cảm giác chính mình thật sự già rồi.

Cùng Giang Yên Nhiên còn có Sở Phong cáo biệt xong, Diệp Oản Oản quay về nhà trọ.

Sau khi tắm cùng tẩy trang xong, cô lật sách ra đọc.

Khoảng thời gian này cô không chi có bù lại chương trình học ở cấp hai, nhân tiện đem sách học đại học cũng đều xem qua một lần.

Lúc cô học cấp ba bởi vì lưu ban làm trễ thời gian hai năm, cho nên cô muốn bù đắp lại khoảng thời gian hai năm này, nếu cô muốn thuận lợi thi được truyền thông Đế Đô, cô phải nhảy lớp, trong thời gian ngắn nhất phải hoàn thành việc học.

Đồng thời lúc này cô cũng chú ý hết thảy chiều hướng của vòng giải trí khi nào có cơ hội thì lợi dụng nó mà nhày vào.

Như cô nhớ không lầm, không lâu sau sẽ có một công ty giải trí nào đó siêu lớn một đường tai to mặt lớn gặp phải nguy cơ phá sản, từ đó ngã xuống, công ty cũng tổn thất nặng nề. Mà cô trùng hợp biết biện pháp để cho công ty đó cải tử hồi sinh, đến lúc đó nếu có thể lợi dụng thật tốt một chút, hoàn toàn có thể cho cô có một khởi điểm tốt để bắt đầu...

Kiếp trước bi kịch lớn nhất của cô, ngoại trừ bởi vì Tư Dạ Hàn, thì cuối cùng vẫn là bởi vì cô quá mức nhỏ yếu, vô luận là lực lượng nào cũng có thể làm tổn thương của cô.

Đọc sách một hồi xong, Diệp Oản Oản quét mắt nhìn thời gian trên điện thoại, khép lại sách chuẩn bị đi một chuyến đến Cẩm Viên.

Tuy nói mượn cớ đến Cẩm Viên là không làm kỳ đà cản mũi Giang Yên Nhiên mà cô nói cho có lệ, bất quá ngược lại nhắc nhở cô. Diệp Oản Oản cảm thấy quả thật cô cần phải trở về đi xem một chút.

Thừa dịp gần đây cùng Tư Dạ Hàn quan hệ cũng không tệ lắm, tranh thủ cho kịp thời cơ.

Nếu không luôn là bị động ứng đối, hiệu suất quá thấp.

Dù sao rất nhanh cô liền muốn tốt nghiệp, đến lúc dó chuyện cần làm càng nhiều, rất nhiều đều vượt ra khỏi phạm vi Tư Dạ Hàn cho phép đối với cô, nếu như Tư Dạ Hàn bên này không giải quyết được, cô nửa bước cũng khó làm.

Ra trường, cô thuận đường ở trường học phụ cận trong một tiệm bánh bao đặc biệt được hoan nghênh mua năm cái bánh lớn, chuẩn bị mang về đút ăn cho Đại ma đầu nào đó một ăn.

Một giờ sau, xe taxi ở phụ cận Cẩm Viên dừng lại.

Sau khi đến Diệp Oản Oản bi thảm phát hiện, vốn bánh bao chuẩn bị mang cho Tư Dạ Hàn, lại trong lúc vô tình bị chính cô ăn mất bốn cái!

Đến Cẩm Viên đã chỉ còn lại một cái, vẫn là cô cố nén cám dỗ tiết kiệm lại.

Đi nhanh lên, cái cuối cùng này nhất định phải giữ được!

Vì để tạo ra kinh hỉ, Diệp Oản Oản không có nói cho bất luận kẻ nào cô trở lại, mà như tiểu miêu miêu từ cửa sau vườn hoa nhỏ mò vào.

Nhưng lỡ hôm nay Tư Dạ Hàn không ở Cẩm Viên làm sao bây giờ?

Diệp Oản Oản vừa nghĩ vừa xuyên qua sân đi vào trong, bên trong phòng khách tựa hồ chỉ mở ngọn đèn nhỏ, ánh sáng có chút tối tăm, nhưng nếu có đèn mở, hẳn là có người ở.

Diệp Oản Oản bước nhanh hơn đi tới phòng khách, sau đó ngay tại khi cô đi tới bên cạnh cửa kính sát đất, trong lúc đi chuẩn bị đẩy cửa vào, con ngươi dột nhiên một trận co rút, thoáng dừng chân lại.

Máu——

Trong không khí——Có mùi của máu tanh!

Hơn nữa, càng ngày càng dày đặc! Nồng đậm đến gần như làm người ta nôn mửa!

Tất cả đều là theo trong phòng khách bay ra.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?


Chương 142: Kinh hỉ thành kinh sợ

Cửa sổ dù là cửa kính nhưng tấm rèm rất dày, dù có được kéo ra nhưng giờ phút này cô không có biện pháp thấy rõ trong phòng khách chuyện gì đang xảy ra.

"A—— "

Ngay tại khi tinh thần Diệp Oản Oản căng thẳng cực độ, trong phòng khách đột nhiên truyền tới một trận tiếng kêu tê tâm liệt phế.

"Aaa giết ta đi! Tư Dạ Hàn! Ngươi giết ta đi!"

Trong đêm khuya, cái thanh âm thê lương kia thật là làm người ta rợn cả tóc gáy.

Diệp Oản Oản cả người đều như khúc gỗ ở nơi đó, không dám làm một cử động nhỏ nào.

Cô dè dặt thuận theo khe hở của cửa kính nhìn vào bên trong phòng khách, dựa trên góc độ này của cô, chỉ thấy một dấu vết máu quanh co chảy đầy sàn nhà, đi sâu vào trong thảm trắng tinh...

Thuận theo vết máu tiếp tục đi nhìn về trước, cô nhìn thấy Tư Dạ Hàn đang ngồi ờ trên ghế sa lon, một bộ âu phục màu đậm khiêm tốn xa hoa cắt xén trên thân thể, trên cổ tay mặt đồng hồ ánh sáng tản ra sự lạnh lẽo, mà bên chân của anh, Bạch Hổ toàn thân trắng như tuyết đang nằm bên cạnh.

Bạch Hổ lười biếng híp mắt, nhìn qua là đang nghỉ ngơi, nhưng lại hoàn toàn không che giấu được trên người nó dã tính của thú dữ, dường như tùy thời là có thể nổi điên lên sẽ đem con mồi xé nát.

Bên phải Tư Dạ Hàn là Hứa Dịch, bên trái là một thanh niên áo đen.

Mà cách Tư Dạ Hàn khoảng mấy bước chân, một người nam nhân máu thịt be bét khắp người đang ở trên sàn nhà lăn lộn co quắp.

Chỉ thấy trên người nam nhân đã không còn có một chỗ thịt nào còn nguyên vẹn, chỗ đầu gối chảy máu không ngừng, bên cạnh có hai khối xương theo chút thịt vụn, tựa hồ là nam nhân bị cắt hai khối xương bánh chè...

Dù nam nhân kêu rên thê lương làm người da dầu tê dại, nhưng trên ghế sa lon sắc mặt Dạ Hàn hờ hửng giống như không phải con người, môi mỏng khẽ mở, phát ra âm thanh không cảm tình chút nào: "Tiếp tục."

Kèm theo mệnh lệnh của Tư Dạ Hàn, thanh niên mặc áo đen kia di lên phía trước, không chút do dự mà giơ tay chém xuống...

Diệp Oản Oản bị dọa sợ đến mức nhắm cả hai mắt lại, cô không thấy gì cả, nhưng chi từ tiếng gào thét thảm thiết của nam nhân kia liền có thể đoán được hắn lại bị khốc hình như thế nào.

"A a a Tư Dạ Hàn! Ngươi không còn nhân tính! Ngươi tên súc sinh này! Cầm thú! Trên người của ta chảy dỏng máu cùa Tư gia, ta là anh ruột của ngươi! Ngươi đối với ta như vậy! Ngươi lại dám đối với ta như vậy! Aaaaaaaa—— "

Diệp Oản Oản nghe trong lòng hơi hồi hộp một chút, cái gì? Người đàn ông này là là anh ruột cùa Tư Dạ Hàn? Làm sao có thể? Tư Dạ Hàn không phải là chỉ có một anh trai thôi sao? Nhưng khi nhìn tuổi tác của người đàn ông này, dường như lại không đúng.


Chương 143: Anh đói không?

Bất quá lấy sự hiểu biết của cô , đối với lý giải của Tư gia ngay cả da lông cũng không có, có chuyện xấu xa gì không biết cũng rất bình thường, coi như Tư Dạ Hàn nói cho cô biết, cũng không hoàn toàn nói thật.

"Tư Dạ Hàn! Ngươi sẽ gặp báo ứng! Ngươi sẽ gặp báo ứng đấy! Ngươi nghĩ rằng ta không biết sao! Nhị ca Tam ca Tứ ca... còn có lão Lục lão Bát... Tất cả đều là chết ở trong tay của ngươi. Ta phải nói cho bà nội, ta muốn nói cho tất cả trưởng lão Tư gia. Bọn họ sẽ không bỏ qua cho ngươi... Tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi..."

Nam nhân đó không cách nào đi được nửa, một bên vẻ mặt điên cuồng mà gào thét một bên ráng lê thân thể từng chút một, cố gắng lết ra bên ngoài.

Tư Dạ Hàn cùng không ngăn cản, lẳng lặng nhìn nam nhân vùng vẫy một lần cuối cùng trước khi chết.

Nam nhân đã lê đến cửa huyền quan, đưa tay chuẩn bị mở cánh cửa...

Đúng lúc này, một cái bóng như một vệt sáng tựa như tia chớp nhào tới, một cái cắn tàn bạo, trong nháy mắt cắn đứt cổ của nam nhân.

Cổ của nam nhân giống như như diều đứt dây lệch một cái, máu tanh phun ra giống như đóa hoa nỡ rộ, lan tràn ra toàn bộ trong phòng khách, thậm chí còn kèm theo âm thanh Bạch Hổ răng rắc nhai xương...

Một màn này thật sự là quá mức kinh dị, cho dù là đã là người của hai thế giới nhưng Diệp Oản Oản cùng có chút không nhịn được.

"Á..." cái xác rơi xuống chỗ đất ở cửa, Diệp Oản Oản rốt cuộc không nhịn được phát ra một tiếng thét kinh hãi.

Cùng lúc đó, cô núp ở phía sau cái cửa kính kia không cẩn thận kịp chuẩn bị mà bị đẩy ra.

Một giây kế tiếp, cô liền đối mặt với đôi con ngươi gần như có thể đem huyết dịch trong người đông cứng, cùng với việc hoàn toàn thấy rõ hiện trường giống như địa ngục ở phòng khách mà trước đó cô thường sống.

Hứa Dịch bên cạnh Tư Dạ Hàn thấy Diệp Oản Oản, cả người đều choáng tại chỗ, khuôn mặt kinh hoàng: "Là... Diệp tiểu thư! Cô tại sao lại ở chỗ này!"

Xong rồi!

Tại sao Diệp Oản Oản lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này!

Thanh niên áo đen đứng bên Tư Dạ Hàn, ở trên cao nhìn xuống nhìn sắc mặt bị dọa sợ đến trắng bạch của Diệp Oản Oản, cau mày, rõ ràng thấy chán ghét cùng khinh bỉ.

Khoảng thời gian này quan hệ cô và Tư Dạ Hàn đã hòa hoãn đi không ít, lại để cho cô triệt để hiểu lầm Đại ma đầu thành nhân loại.

A, Tư Dạ Hàn... Anh tại sao có thể là người bình thường...

Nếu anh là người bình thường, kiếp trước vô luận như thế nào cô cũng sẽ không điên cuồng như vậy mà muốn rời khỏi anh.

Cổ Việt Trạch nói Tư Dạ Hàn hung ác ngoan tuyệt, thích giết người thành tánh, căn bản là đem anh nói quá.

Cô đến nay còn nhớ rõ kiếp trước mình lần đầu tiên thấy cảnh tượng người bị giết lúc đó, hoàn toàn không thua gì lần máu tanh này.

Lúc dó cô bị dọa sợ đến mức như kẻ điên rồi mắng anh "Ma quỷ", khóc lóc để cho anh thả cô ra, đem hết tất cả lời nói ác độc nguyền rủa anh, náo loạn suốt nửa tháng, còn bệnh nặng một trận, nhưng mà dù dùng cách gì cũng không thể thay đổi, còn bị buộc sống sờ sờ lại thấy tận mắt một lần tình cảnh máu tanh nữa, cho đến khi cô thoi thóp, anh mới bỏ qua cho cô...

Quá nhiều kỳ ức vọt tới, trong đầu Diệp Oản Oản đau đớn một hồi, nhưng hết thẩy các thứ này nhớ lại chẳng qua thoáng xuất hiện một hai giây mà thôi.

Diệp Oản Oản lấy tốc độ cực nhanh tỉnh táo lại, phủi bụi trên người đứng lên, đeo balo, xách lấy túi trong tay bước từng bước, mắt nhìn thẳng đi tới hướng của Tư Dạ Hàn.

Đối mặt với sự kinh hoàng thất thố Hứa Dịch, sắc mặt lạnh như băng của thanh niên áo đen, dưới chân máu tanh tràn ngập, thanh âm Bạch Hổ răng rắc xé nát xương người...

Rốt cuộc, cô cũng đi tới trước mặt của Tư Dạ Hàn.

Đem túi nilon trong tay chứa bánh bao thịt đưa tới bên cạnh anh: "Cái đó, anh đói không? Em lúc trở lại thuận đường mua chút bánh bao cho anh." 


Chương 144: Sợ sao?

Trên ghế sa lon, đáy mắt nam nhân hộc phát âm trầm, rõ ràng trên mặt giống như treo băng sương vạn năm không thay đổi, nhất là ở nơi này trong đêm tối tràn đầy mùi máu tanh, phảng phất là Tu La từ địa ngục đi ra.

Bên trong nhà truyền ra âm thanh Bạch Hổ gầm gừ trầm trầm, cộng thêm sự tồn tại của Tư Dạ Hàn, không khí lạnh đến không có một tí nhiệt độ.

Giờ phút này, Hứa Dịch đã là mồ hôi đầm đìa, hắn vạn vạn không nghĩ tới---- Diệp Oản Oản lại sẽ vào lúc này trở lại, chỗ chết người nhất chính là vừa vặn gặp phải một màn này.

Nếu lại có thể phạm phai sai lầm nghiêm trọng như vậy, hoàn toàn không phát hiện sự xuất hiện của Diệp Oản Oản, cứ như vậy để cho cô xông vào.

Chết chắc rồi...

Hứa Dịch thân hình lao đao muốn ngã, lòng như tro nguội.

Nhưng mà, ngay vào lúc này, hắn lại trơ mất nhìn Diệp Oản Oản đi thẳng tới trước mặt ông chủ, nghe được Diệp Oản Oản đối với ông chủ nói một câu: "Anh đói không?"

Con ngươi Hứa Dịch phóng đại chợt nhìn Diệp Oản Oản, cho là mình nghe nhầm.

Hắn... Hắn mới vừa nghe được cái gì?

Dưới tính cánh này, Diệp Oản Oản phản ứng lại là hỏi ông chủ có đói hay không, có muốn ăn bánh bao hay không?

Còn dùng một giọng điệu hôm nay trời đẹp để nói nữa chứ!

Phản ứng Diệp Oản Oản chẳng lẽ không phải là không kìm chế được mà thét chói tai muốn đại náo chạy trốn sao?

Mùi máu tanh nồng nặc cùng mùi bánh bao thịt hòa chung một chỗ, khiến cho người ta càng muốn ói, Hứa Dịch nhìn Diệp Oản Oản một chút, lại nhìn ông chủ trên ghế sa lon một chút, mặt đầy biểu tình như đang nằm mơ vậy.

Thanh niên áo đen bên Tư Dạ Hàn sắc mặt lạnh như băng, hai tròng mắt hơi hơi nheo lại, hướng Diệp Oản Oản một ánh mắt cảnh giác tìm tòi nghiên cứu.

Diệp Oản Oản không có tinh lực đi quản phản ứng của người khác, toàn bộ thể xác và tinh thần của cô đều đang để trên người Tư Dạ Hàn.

Chỉ thấy nam nhân mang đôi mắt sắc thâm trầm nhìn mình chằm chằm, cái ánh mắt dò xét kia phảng phất có thể đem linh hồn của con người đều xuyên thấu qua, khiến cho sống lưng từng trận phát rét.

Không biết qua bao lâu, đến mức gần như hít thở không thông, Tư Dạ Hàn trầm mặc liếc nhìn cái bánh bao lẻ loi trong tay cô, rốt cuộc mở miệng hỏi một câu: "Sợ sao?"

Diệp Oản Oản sắc mặt khẽ run, ngay sau đó không chút do dự ngữ khí kiên định mà mờ miệng trả lời: "Không sợ."

Diệp Oản Oản trong miệng mặc dù nói như vậy, nhưng kỳ thật nội tâm là hỏng mất.

Cô thật không biết, Tư Dạ Hàn rốt cuộc dùng khẩu khí từ đâu tới lại hỏi cô vấn đề này.

Có sợ hay không? Cái này mà cũng không sợ, cô vẫn là người bình thường sao?

Nhưng kiếp trước bởi vi cô sợ hãi, đưa đến hậu quả đau đớn thê thảm như vậy, đời này coi như cô dù sợ hãi đến cực hạn, cũng tuyệt đối sẽ không ở trước mặt của Tư Dạ Hàn biểu hiện ra, nếu không một màn đó nếu xảy ra lần nữa, cô không nắm chắc có thể tiếp tục giữ vững trấn định của mình.

Tư Dạ Hàn tính tình quá mức quỷ quyệt khó lường, kiếp trước cô căn bản cũng không biết mình làm sai chỗ nào, câu nào lại lơ đãng chọc giận anh.

Đời này, cô như cứ không nhìn thấu người đàn ông này, nhưng có thể căn cứ kinh nghiệm của kiếp trước phòng ngừa bất kì khả năng có thể chọc giận anh.

Khi Diệp Oản Oản đang khẩn trương chờ đợi, con ngươi Tư Dạ Hàn giống như hố đen nhìn chăm chú cô mấy giây, cũng không biết có tin hay không lời giải thích của cô.

Mấy giây sau, nam nhân đưa ra ngón tay lạnh giá thấu xương, ở trên cằm của cô nhéo một cái, khàn khàn trầm thấp lẩm bẩm: "Ngoan lắm."

Như vậy... là rất hài lòng với câu trả lời và biểu hiện của cô đi. Cho dù anh khả năng không tin, nhưng anh vẫn cũng không thèm để ý. Điều cô đánh cuộc đúng rồi!

Thần kinh Diệp Oản Oản đang căng thẳng đột nhiên buông lỏng đi xuống, trong thời gian ngắn ngủi phảng phất như đã trải qua một trận sinh tử.


Chương 145: Cô là người dễ dàng bị áp bức thế  sao

"Rống ——"

Ngay khi thần kinh Diệp Oản Oản hoàn toàn thanh tĩnh lại, sau lưng đột nhiên truyền tới một tiếng hổ gầm kinh thiên động địa, chấn động mặt đất.

"A!" Bên dưới không phòng bị chút nào, mới vừa nói "không sợ" xong Diệp Oản Oản lại bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, muốn tại chỗ tè ra quần mà nhào qua Tư Dạ Hàn.

Bị cả người thiếu nữ cùng bánh bao lao đến ở trước ngực Tư Dạ Hàn: "..."

Hứa Dịch: "..."

Diệp Oản Oản sau khi kịp phản ứng lại, lúng túng không thôi mà nhìn Tư Dạ Hàn một cái, ngay sau đó trừng mắt về phía chú Bạch Hổ lông trắng như tuyết nằm trước mặt ghế sa lon, trên thân nhuộm đầy máu tươi kinh người, đang hung ác hướng về phía mình không ngừng gào thét, thật là muốn chết.

Em gái ngươi! Êm đẹp đột nhiên hướng về phía cô gầm cái gì mà gầm chứ!

Thật vất vả chống đỡ lâu như vậy, cứ như vậy làm hại cô phá bỏ toàn bộ công sức.

Cô là người dễ dàng bị áp bức thế sao?

Bạch Hổ kia thấy Diệp Oản Oản nhào vào Tư Dạ Hàn, mặc dù dừng lại không tiến tới nữa, nhưng vẫn ở chỗ cũ quanh quẩn trước mặt ghế sa lon, ánh mắt nhìn Diệp Oản Oản vô cùng không thân thiện.

Hoàn toàn là ánh mắt nhìn của người bị xâm lăng.

Bạch Hổ này là sủng vật của Tư Dạ Hàn được nuôi dưỡng ở Cẩm Viên.

Xung quanh Cẩm Viên chính là một mảng lớn núi rừng rậm rạp, Bạch Hổ thường xuyên tự mình ở trong núi rừng du đãng.

Bạch Hổ được đặt tên là Slutte, tiếng Anh phiên dịch tới có ý tứ là giết hại, chỉ nghe tên cũng biết người ta là hung thú chân chính, mà không phải là mèo con được thuần dưỡng trong gánh xiếc thú.

Kiếp trước, Diệp Oản Oản đối với Bạch Hổ này chán ghét cùng sợ hãi so với Tư Dạ Hàn không ít hơn bao nhiêu.

Bất quá sau khi sống lại, mặc dù mới vừa thấy được cảnh nó cắn đứt cổ người cùng gào thét như dã thú, vẫn là có chút kinh hoàng theo bản năng của con người, nhưng đáy lòng lại không có cái loại bài xích cùng cảm giác chán ghét, ngược lại là hoài niệm cùng áy náy sâu đậm.

Kiếp trước, Bạch Hổ mà cô cực kỳ chán ghét lại nhiều lần cứu cô tại thời điểm nguy nan, cuối cùng bởi vì ngăn cản những người đó, bị thiết kế rơi vào cạm bẫy.

Cô trơ mắt nhìn Bạch Hổ vì bảo vệ mình, bị những người đó ngược đãi, cho đến cuối cùng không còn một hơi thở.

Nghĩ tới đây, Diệp Oản Oản hốc mắt hơi có chút ướt át.

Biểu hiện như vậy nhìn trong mắt người chung quanh đại khái là bị hù dọa khóc.

Quả nhiên, bên người truyền tới một tiếng khinh thường giễu cợt, là thanh niên áo đen mới vừa thi hình tên kia, tên gọi Lưu Ảnh.

Thật là oan gia gặp nhau.

Người này nhìn còn trẻ tuổi, nhưng là cao thủ lợi hại nhất âm thầm ở bên cạnh Tư Dạ Hàn, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, rất nhiều sự tình không được ra ngoài ánh sáng đều là do hắn xử lý.

Kiếp trước cũng như thế, Lưu Ảnh đối với cô - người bên cạnh Tư Dạ Hàn gieo họa hận đến thấu xương, thậm chí từng không tiếc lấy cái chết mà ngăn cản.

Diệp Oản Oản quan hệ với hắn cũng như nước với lửa.

Tư Dạ Hàn nhìn hai tay hai chân của nữ hài đang cuốn lấy anh, ánh mắt hơi hơi dừng một chút, sau đó đưa ra bàn tay rộng lớn, tại đỉnh đầu cô bé vỗ một cái, hai tròng mắt híp lại mà nhìn Bạch Hổ: "Slutte."

Bạch Hổ tiếp thu được cảnh cáo của chủ nhân, thuần thú dã tính khó chịu bên trong mắt tràn đầy hung quang đỏ tươi, vẫn ở chỗ cũ trầm thấp gào thét, ánh mắt nhìn Diệp Oản Oản dường như một giây kế tiếp liền muốn nhào lên xé nát cô.

Một người một hổ cứ như vậy giằng co, mấy phút sau, Bạch Hổ rốt cục ở dưới ánh mắt lạnh như băng của chủ nhân không tình nguyện mà đi dạo, tản bộ một dạng rời đi.

Bạch Hổ này ngay cả Tư Dạ Hàn cũng không cách nào hoàn toàn khống chế, cũng không thể trách Diệp Oản Oản kiếp trước sẽ sợ hãi như vậy.

Bất quá cô cũng là rất lâu sau đó mới biết, có lúc lòng người so với dã thú đáng sợ hơn nhiều.

Sau khi Bạch Hổ rời đi, Tư Dạ Hàn liếc lạnh Hứa Dịch một cái: "Chính mình đi lãnh phạt."

Đang ngẩn người Hứa Dịch nghe vậy vội vàng đáp một tiếng: "Dạ!"

Hắn biết, đây đã là kết quả nhẹ nhất rồi.

Diệp Oản Oản mới vừa thần xui quỷ khiến nói câu kia "Anh đói không" đã cứu tất cả mọi người, cũng như cứu chính bản thân cô.

Cái phản ứng này đoán chừng là do cô bị hù dọa đến mức kinh sợ trước đó đi, nếu không tính tình một người làm sao có thể thay đổi lớn từ đầu đến cuối như vậy?


Chương 146: Điện thoại đêm khuya

Đêm khuya, Đế đô – trong một hội sở sa hoa.

Một người đàn ông trung niên thân hình hơi mập nhận một cuộc điện thoại xong sắc mặt kịch biến, vội vã chạy ra ngoài.

Nam tử tay run run, vội vàng gọi một cú điện thoại: "Hạ Hạ, xảy ra chuyện rồi!"

Đầu bên kia điện thoại di động truyền tới âm thanh lười biếng của thiếu niên: "Thế nào?"

"Chú mới vừa nhận được tin tức, Ngũ thúc cháu rơi vào trong tay của Tư Dạ Hàn!"

Thiếu niên nghe vậy khẽ xì một tiếng: "Thật vô dụng."

Người đàn ông trung niên một bên lau mồ hôi một bên mặt đầy lo lắng mở miệng nói: "Hạ Hạ, cháu phải mau nghĩ biện pháp cứu hắn đi!"

Thiếu niên giọng khinh thường nói: "Tôi cũng không muốn lãng phí thời gian trên một phế vật. Huống chi, chú cho rằng bây giờ đi còn hữu dụng? Đừng nói nhặt xác, sợ là ngay cả cục xương cũng đừng nghĩ thu hồi lại!"

"Vậy làm sao bây giờ, chẳng lẽ cứ để như vậy cái gì cũng không làm sao?"

"Dĩ nhiên là... Không thể để cho hắn dễ chịu như vậy được!"

------

Bên trong Cẩm Viên.

Hứa Dịch lĩnh mệnh đang muốn cùng Lưu Ảnh thanh lý hiện trường, lúc này, một tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Mắt Hứa Dịch liếc nhìn người gọi đến trên điện thoại, sắc mặt nhất thời hoảng hốt: "Ông chủ, điện thoại của lão phu nhân!"

Tư Dạ Hàn ánh mắt hơi trầm xuống: "Tiếp."

Hứa Dịch gật đầu, sau đó tiếp điện thoại nói: "Alô, lão phu nhân, đã trễ thế này, ngài có chuyện gì không ạ?"

Đầu bên kia điện thoại di động truyền tới âm thanh rõ ràng không vui của lão phu nhân: "Hứa Dịch, cậu để cho tiểu Cửu nghe điện thoại! Ngay bây giờ!"

Hứa Dịch khẩn trương nhìn qua Tư Dạ Hàn.

Tư Dạ Hàn giơ tay lên.

Hứa Dịch vội vàng đi tới đem điện thoại đưa vào trong tay của Tư Dạ Hàn, sau đó cùng Lưu Ảnh bên cạnh hai mắt nhìn nhau một cái.

Trên mặt của hai người tất cả đều là bất an.

"Bà nội."

"Tiểu Cửu! Cháu tại sao không tự mình nghe điện thoại? Cháu hãy thành thật nói cho bà biết, cháu bây giờ đang ở đâu và đang làm gì? " lão thái thái hỏi như vậy, rõ ràng cho thấy đã nghe được một vài tin tức gì đó.

Hứa Dịch cùng Lưu Ảnh nghe được lời của lão thái thái, đầu đầy mồ hôi lạnh.

Lão thái thái phản đối nhất chính là chuyện anh em tương tàn, vạn nhất lão thái thái biết chuyện đêm nay, hậu quả khó mà lường được.

"Cẩm Viên." Tư Dạ Hàn trả lời.

"Bà hỏi cháu, lão Ngũ hắn có phải ở trong tay cháu không..."

Lời của lão thái thái chưa nói xong, lúc này một bên Diệp Oản Oản gấp gáp mà thò cái đầu nhỏ qua, mở miệng hỏi Tư Dạ Hàn: "Là bà nội điện sao?"

Lão thái thái đang giận đùng đùng lại nghe được thanh âm của Diệp Oản Oản, nhất thời sững sốt, một lát sau mở miệng nói: "Oản Oản?"

"Bà nội! Là cháu a!" Diệp Oản Oản nghe được bà nội kêu chính mình, theo lễ phép, liền hướng điện thoại lên tiếng chào hỏi, sau đó mở miệng nói với Tư Dạ Hàn: "Nhanh để cho em cùng bà nội nói chuyện!"

Tư Dạ Hàn như có điều suy nghĩ nhìn cô một cái, ngay sau đó đem điện thoại đưa cho cô.

Lưu Ảnh thấy Tư Dạ Hàn lại tùy tiện đem cuộc điện thoại quan trọng như vậy giao cho Diệp Oản Oản, nhất thời sắc mặt chợt biến, muốn ngăn cản lại không kịp.

Vạn nhất nữ nhân này nói lời gì không nên nói! Hắn thật là không dám tưởng tượng!

"Bà nội, là cháu, là Oản Oản đây ạ!" Diệp Oản Oản cầm được điện thoại, lập tức ngọt ngào mở miệng.

Nghe được âm thanh của Diệp Oản Oản, giọng nói của lão thái thái nhất thời nhu hòa không ít, nhưng vẫn có hoài nghi: "Oản Oản à, cháu đang ở bên tiểu Cửu sao? Cháu không phải là ở trường sao?"

Diệp Oản Oản có chút ngượng ngùng mở miệng nói: "Cháu có chút nhớ anh ấy nên trở về."

Giọng nói của lão thái thái rất vui vẻ, lại hỏi: "Cháu cùng tiểu Cửu đang làm cái gì vậy?"

Lão thái thái hỏi một câu, trái tim Hứa Dịch cùng Lưu Ảnh liền nhấc lên một phần, rất sợ Diệp Oản Oản nói sai một chữ.

Trong con ngươi của Lưu Ảnh đã nổi lên sát ý, tùy thời chuẩn bị nếu như nữ nhân này dám nói bậy, liền lập tức muốn mạng của cô!


Chương 147: Ngốc bẩm sinh

Tâm tình của Hứa Dịch giờ khắc này cũng không khá hơn chút nào, nói không khoa trương chút nào, sinh mệnh của tất cả mọi người bọn họ tại thời khắc này đang nằm trong tay của Diệp Oản Oản!

Diệp Oản Oản dù sao cũng không phải là ông chủ, không có tâm lý tư chất như vậy, coi như cô không đề cập tới một màn mới vừa xảy ra kia, thì lấy sự sắc bén của lão thái thái, chỉ cần ngữ khí của cô có phân nửa không đúng, tuyệt đối sẽ phát hiện ra.

Hắn một bên lo lắng một bên nhìn Tư Dạ Hàn, kết quả là thấy ông chủ nhà mình biểu hiện giống như đây chỉ là một cuộc điện thoại từ nhà bình thường đến không thể bình thường hơn.

Thật là hoàng đế không gấp, thái giám vội gần chết!

Ở dưới tầm mắt canh chừng của Hứa Dịch cùng Lưu Ảnh, Diệp Oản Oản giòn giã mà trả lời: "Đang ăn bánh bao, cháu tới cửa trường học thấy có một tiệm bánh bao ăn ngon lắm nên mua mang về, ăn rất ngon!"

Lão thái thái đầu kia điện động trầm mặc một hồi, tựa hồ là đang phán đoán, một lát sau, rốt cuộc phát ra một tiếng an tâm thở dài, từ ái mở miệng nói: "Oản Oản thích ăn bánh bao a! Lần sau tới chỗ bà nội, bà nội để cho người làm cho cháu, đảm bảo so với đồ cháu mua ăn ngon hơn nha!"

Diệp Oản Oản nhất thời mong đợi không dứt: "Cảm ơn bà! Vậy cháu có thể tới vào tuần sau không?"

Lão thái thái nghe xong, vui vẻ nói: "Được được, đương nhiên là có thể, cháu tùy thời đều có thể tới, bà nội trông cháu tới còn không kịp!"

Lão thái thái nói xong, ở trong điện thoại kêu một tiếng: "Tiểu Cửu!"

Diệp Oản Oản bận rộn trả điện thoại lại cho Tư Dạ Hàn.

Nhưng Tư Dạ Hàn lại không có nhận, chẳng qua là thuận theo tay của Diệp Oản Oản kề điện thoại nói: "Cháu nghe."

"Tiểu Cửu, cháu phải đối xử với Oản Oản thật tốt, đừng ủy khuất con gái nhà người ta! Cháu đối với người khác ngày ngày đen mặt coi như xong, đối với bạn gái cũng không thể như vậy. Còn có Oản Oản tuổi còn nhỏ, chính là đang tuổi trưởng thành, lớp mười hai học tập vừa mệt, cháu chú ý bổ sung dinh dưỡng cho con bé..."

Lão thái thái kéo Tư Dạ Hàn nói liên miên lãi nhải nửa ngày rốt cục mới cúp điện thoại.

Khôi phục an tĩnh bên trong phòng khách, Hứa Dịch cùng Lưu Ảnh chợt thở phào nhẹ nhõm. Một trận nguy cơ, dĩ nhiên bởi vì Diệp Oản Oản đánh bậy đánh bạ mà giải trừ.

Nếu không phải là Diệp Oản Oản, coi như ông chủ phủ nhận, lão thái thái trong lòng cũng tuyệt đối vẫn sẽ còn nghi vấn.

Diệp Oản Oản này, dưới tình huống như thế mà giọng nói từ đầu tới cuối đều không có chút nào khác thường.

Loại tình huống này nếu không phải là tâm lý tư chất cực kỳ đáng sợ thì chính là thật ngu xuẩn--- ngốc bẩm sinh a~

Không cần đoán cũng biết, nhất định là ý sau.

Sau đó, Lưu Ảnh cùng Hứa Dịch nhanh chóng đem hiện trường máu tanh quét dọn xong.

Rất nhanh mọi thứ khôi phục như thường, giống như một màn máu tanh mới vừa rồi chẳng qua là một ảo cảnh.

Thật ra thì Diệp Oản Oản cũng thở phào nhẹ nhõm, tối nay ải này cô hẳn là đi qua rồi?

Mà còn nhân tiện bao che cho Tư Dạ Hàn, lập công rồi~

Hứa Dịch cùng Lưu Ảnh rời đi, bên trong phòng khách chỉ còn lại có hai người Diệp Oản Oản cùng Tư Dạ Hàn.

"Sao đột nhiên trở lại?" Tư Dạ Hàn nhìn cô gái hỏi.

Diệp Oản Oản trả lời: "Bởi vì bạn cùng phòng em đi hẹn hò, làm hại em cũng muốn gặp anh a! Đúng rồi, em bây giờ có bạn cùng phòng mới, tên là Giang Yên Nhiên."

Diệp Oản Oản nhân cơ hội nhắc nhở Tư Dạ Hàn mình bây giờ đã không phải là ở một mình như trước nữa: "Lúc trước em cùng Giang Yên Nhiên chính là ở cùng một phòng, nhưng tính cách không hợp nên quan hệ không tốt lắm, mấy ngày nay xảy ra một ít chuyện, chúng em bây giờ quan hệ rất tốt."

Tư Dạ Hàn hẳn là đối với người trước đây có quan hệ không tốt với cô giờ lại thành bạn cũng không quá để ý, nghe vậy cũng không có nói gì, chỉ lẳng lặng nghe cô nói.

Vì vậy Diệp Oản Oản nhân cơ hội đem chuyện Trầm Mộng Kỳ làm thất đức cũng đem nói ra: "Mặc dù Mộng Kỳ là bạn tốt của em, nhưng chuyện này em cảm thấy cô ấy làm thật là quá đáng, cô ấy tại sao có thể cướp đi người mà bạn tốt của mình yêu thích chứ?" 


Chương 148: không phải là cho tôi?

Diệp Oản Oản khẩn trương đến mức nói nhăng nói cuội một trận nói xong lại chuyển sang chuyện khác, bầu không khí cũng còn khá, từ đầu tới cuối Tư Dạ Hàn đều không nhắc lại chuyện mới vừa xảy ra nữa, cũng không hoài nghi cô tối nay rõ ràng có thái độ dị thường.

Đối với những chuyện kia, cô một chữ đều không muốn biết. Biết được càng nhiều càng nguy hiểm.

Cho đến khi nói khô cả họng, Diệp Oản Oản mới dừng lại: "A, đã trễ thế này rồi sao, em muốn trở về phòng ngủ, ngày mai còn phải dậy sớm đi học!"

Nam nhân lẳng lặng đưa mắt nhìn cô mấy giây, rốt cuộc mở miệng: "Đi thôi."

Được sự cho phép, Diệp Oản Oản như được đại xá, tiến tới hôn trên gò má của nam nhân một cái, ngay sau đó nói một tiếng: "Ngủ ngon"——liền muốn lên lầu.

Kết quả, mới vừa đi ra không được mấy bước, sau lưng lại truyền tới âm thanh hơi trầm xuống của nam nhân: "Chờ một chút."

Diệp Oản Oản nhất thời sống lưng cứng đờ, theo bản năng siết chặt ngón tay để ở bên người, chậm rãi xoay người lại: "Sao, sao thế?"

Tư Dạ Hàn không nói gì, mà đưa tay về phía cô.

Diệp Oản Oản ngơ ngác nhìn chằm chằm cái tay có khớp xương rõ ràng kia, không hiểu đối phương là ý gì: "Hả?"

"Không phải là cho tôi sao?" ánh mắt của nam nhân dừng lại ở trên tay của cô một giây.

Diệp Oản Oản thuận theo tầm mắt của nam nhân cúi đầu nhìn một cái, ngay sau đó liền thấy được cái bánh bao bên trong túi, đầu tiên là sửng sốt một chút, ngay sau đó kịp phản ứng lại, vội vàng nói: "À à! Là mua cho anh mua cho anh a!"

Nói xong lập tức chạy bạch bạch bạch tới, đem bánh bao đưa cho anh, sau đó nhìn chằm chằm cái bánh bao kia nuốt nước miếng một cái.

Còn tưởng rằng anh đã quên chuyện này rồi, như vậy cô mới có thể đem cái bánh bao này gặm luôn!

Mặc dù những bánh bao này vốn chính là mang cho Tư Dạ Hàn, nhưng một đường đi theo cô lâu như vậy đã có tình cảm a!

Nhớ đến thời kỳ trưởng thành lúc ấy lượng cơm ăn của cô càng ngày càng lớn, hơn nữa là kẻ cực kỳ bảo vệ đồ ăn của mình, anh cô có lần không cẩn thận ăn của cô một túi khoai tây chiên, bị cô đuổi theo ở phía sau đánh mấy con phố.

Nam nhân ngước mắt, nhìn về thiếu nữ trước mắt vẻ mặt đau khổ: "Thế nào?"

Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm cái túi kia nói: "Cái đó, nó có chút nguội rồi, anh hâm một chút rồi ăn."

"Ừm."

Thấy cô còn chưa đi, nam nhân mở miệng: "Còn có việc?"

"Khụ, không, không có! Em đi đây!" Diệp Oản Oản nói xong sợ mình đổi ý, chạy bạch bạch bạch vội vàng lên lầu.

Tạm biệt, gặp lại sau bánh bao của chị, chị yêu em~

Nam nhân nhìn bóng người thiếu nữ thật nhanh chui vào phòng, ánh mắt rơi vào bánh bao trên lòng bàn tay, chậm chạp không có dời ánh mắt.

...

Trở về phòng, Diệp Oản Oản gửi tin nhắn cho Giang Yên Nhiên nói cho cô ấy biết mình tối nay không trở về nhà trọ, để cho cô ấy không cần lo lắng bỏ qua cuộc hẹn quấy rầy cô.

Thật không tưởng tượng ra hai đứa trẻ đơn tình lần đầu tiên hẹn hò sẽ là tình huống gì~

Gửi xong tin nhắn, Diệp Oản Oản lần nữa tắm rửa một cái, cọ cọ sạch một thân mùi máu tanh.

Đêm yên tĩnh, Diệp Oản Oản nằm ở trên giường, lăn lộn thật lâu, hoàn toàn không ngủ được.

Cuối cùng, không biết nghĩ đến cái gì, Diệp Oản Oản đột nhiên hưng phấn trở mình một cái bò dậy, theo trong balo móc ra một túi thịt bò khô cùng mấy túi thịt heo khô, sau đó rón rén đi xuống lầu.

Trong phòng khách yên lặng, nàng nhón nhón chân đi bằng mũi chân, tầm mắt chậm rãi ở trong mỗi một góc phòng khách tìm kiếm, kết quả, tìm nửa ngày cái gì cũng đều không phát hiện ra.

Chẳng lẽ lại trở về núi rồi?

Ngay tại thời điểm Diệp Oản Oản thất vọng chuẩn bị trở về phòng, đột nhiên ở trước mặt ghế sa lon phát hiện một khối lông màu trắng.

Là Slutte!

A phi! Thật là, nó nơi nào không nằm, lại nằm trên một cái thảm màu trắng, cái thân trắng như tuyết lông cùng thảm cơ hồ hòa làm một thể, làm hại cô tìm nửa ngày mới phát hiện.


Chương 149: Đại bạch đáng yêu như thế!

Phát hiện được mục tiêu, ánh mắt của Diệp Oản Oản thoáng cái sáng lên, lập tức ôm lấy thịt khô trong ngực chạy tới.

Trong lúc cô bước xuống cầu thang, Bạch Hổ đang nằm ở trên thảm lỗ tai lập tức run run, chợt mở mắt ra, tròng mắt màu xanh lam ánh lên sát khí cường đại.

Bị một đôi mắt như vậy nhìn chăm chú vào thật có cảm giác rợn cả tóc gáy.

Cũng may là cô đã trải qua một đời, hiểu rõ Bạch Hổ này, biết nó mặc dù vô cùng hung ác, nhưng cũng vô cùng có nhân tính.

Buổi tối Tư Dạ Hàn đã có chút tiếp xúc với cô, tỏ rõ thái độ cô là người của mình, cho nên cho dù nó hung dữ như thế nào cũng sẽ không đi tổn thương cô.

Diệp Oản Oản trong tầm mắt tàn bạo của Bạch Hổ từ từ mà mò tới, cô rõ ràng có thể cảm giác được mình đến càng gần, cặp đồng tử của Bạch Hổ càng có ý công kích và cảnh cáo càng nồng đậm.

Diệp Oản Oản không có áp quá gần, cách bốn năm bước bước chân đã dừng lại, xé mở một túi thịt heo ra, đưa tay ở bên cạnh nó giơ giơ miếng thịt ra: "Slutte... ăn không? Thịt heo này ăn rất ngon nha!"

Thời điểm khi cô phất tay, Bạch Hổ lập tức thử răng phát ra một tiếng gầm nhẹ nguy hiểm.

"Híc, không thích sao? " Diệp Oản Oản không thể làm gì khác hơn là lại xé ra một túi thịt bò khô: "Thịt bò khô ăn không? Cái này thực sự cực kỳ ngon đấy!"

"Rống —— " Nguyên bản đang nằm bò Bạch Hổ đột nhiên dựng thẳng người, thân thể nghiêng về trước càng hung ác hướng về phía cô gầm một tiếng.

Mặc dù biết nó sẽ không làm thương tổn chính mình, nhưng đối mặt với một hung thú to lớn như vậy, khó tránh khỏi bản năng sợ hãi như người bình thường.

Diệp Oản Oản bị dọa sợ đến trái tim nhỏ bé đập mạnh, bịch bịch bịch, nhưng hiện tại quả là không muốn nghĩ đến buông tha việc này, vì vậy lấy can đảm tiếp tục hướng phía trước đi tới.

Một bước, hai bước, ba bước ——

Khi khoảng cách của cô và Bạch Hổ chỉ có một bước chân, một tiếng "Rống " lớn kinh thiên động địa gầm vang dội ở toàn bộ bầu trời Cẩm Viên.

Màng nhĩ của Diệp Oản Oản bj một trận ong ong, gắng gượng đứng vững nhưng vẫn bị dao động mà đặt mông ngã ngồi trên mặt đất.

Cô cuối cùng được đích thân mình lãnh hội cái gì là đất rung núi chuyển...

Rất nhanh, cửa chính phanh một tiếng bị người từ bên ngoài đẩy ra, Hứa Dịch vội vã chạy tới —— "Chuyện gì xảy ra!!!"

Trên lầu cũng truyền tới một loạt tiếng bước chân, Tư Dạ Hàn hơi nhíu mày mà hướng phòng khách nhìn lại.

Chỉ thấy Diệp Oản Oản đang đặt mông ngã ngồi tại trước mặt của Bạch Hổ, chung quanh đủ loại túi xanh xanh đỏ đỏ vương vãi đầy mặt đất mà Bạch Hổ hình như là bị chọc giận, đang ở trong trạng thái bùng nổ.

"Diệp... Diệp tiểu thư! Đây là thế nào? " Hứa Dịch thấy một màn như vậy, thật là như gặp ác mộng, Diệp Oản Oản hơn nửa đêm không việc gì lại đi trêu chọc Slutte làm gì? Đây không phải là muốn chết sao?

Tầm mắt của Tư Dạ Hàn cũng hướng Diệp Oản Oản nhìn tới.

Vẻ mặt Diệp Oản Oản nhất thời ủy khuất chạy bạch bạch bạch hướng phía Tư Dạ Hàn nhào qua tố cáo: "Đại Bạch hung dữ với em ô ô ô ô..."

Hứa Dịch: Đại Bạch là cái quỷ gì vậy?

"..." Tư Dạ Hàn nghe vậy, trầm mặc mấy giây: "Em đang làm gì?"

"Em, em chỉ muốn đem quà vặt cho Đại Bạch ăn! Đại Bạch đáng yêu như thế, em muốn cùng nó chơi đùa... " Diệp Oản Oản nhìn qua Đại Bạch hổ vẫn ở chỗ cũ thấp gào thét hung mình, nhất thời lại càng ủy khuất.

Trong lòng của của Hứa Dịch cơ hồ là hỏng mất, đáng yêu là cái quỷ gì vậy?!

Tư Dạ Hàn nhéo mi tâm một cái: "Cách nó xa một chút."

Diệp Oản Oản nhìn Đại Bạch một thân lông xù một chút, lại nhìn đệm thịt lớn của Đại Bạch mềm mại, thèm thuồng không nói nên lời: "Thực sự không thể cùng nó chơi đùa sao? Em muốn sờ đầu một cái... Nếu không thì móng vuốt cũng được, mấy thứ đó đều không thể được sao?"

Hứa Dịch: Diệp tiểu thư lại còn muốn sờ bạch hổ! Sờ đầu của nó, sờ móng của nó!

Hắn đối với nữ nhân trước mắt đã hoàn toàn hết ý kiến...

Thật sự là người không biết không sợ a!


Chương 150: Không cách nào phản bác!

"Không thể." Giọng nói của Tư Dạ Hàn không cho cãi lại chút nào .

Diệp Oản Oản hiển nhiên không phục: "Tại sao chứ?"

Tư Dạ Hàn mặt không thay đổi sắc nhìn cô gái một cái, mở miệng nói: "Dưa xanh hái không ngọt."

Diệp Oản Oản nhất thời nghẹn một cái: "..."

Cô không có cách nào phản bác!

Vạn vạn không nghĩ tới, một ngày kia cô sẽ bị lời của mình tát vào mặt mình.

"Không sờ thì không sờ!" Diệp Oản Oản dùng ánh mắt đại bại hoại nhìn Tư Dạ Hàn một cái, sau đó thở phì phò chạy đi.

Một ngày nào đó cô sẽ đem Đại Bạch nuôi thành dưa bở! Cô cũng không tin cô không làm được!

Diệp Oản Oản rời đi xong, Hứa Dịch không yên tâm ho nhẹ một tiếng: "Cửu gia, có nên cấm Slutte về sau không được xuất hiện trong Cẩm Viên không? Lỡ nó làm tổn thương Diệp tiểu thư?"

Tư Dạ Hàn như có điều suy nghĩ nhìn theo cô gái mới rời khỏi: "Không cần."

-----

Thanh Hòa, ngoài trường nơi quán thịt nướng.

Đã là buổi tối, gian hàng như cũ đầy tiếng người huyên náo, một đám nam sinh cao to lực lưỡng vây quanh Mãn Mãn một bàn lớn đầy thức ăn đang uống rượu nói chuyện phiếm.

"Lão đại đừng nóng giận! Vì cái loại tiểu bạch kiểm này thật không đáng giá! Trong nhà tiểu bạch kiểm kia dù bây giờ nhìn rạng rỡ, nhưng gần đây kinh doanh địa ốc có chút đình trệ, không chừng ngày nào đó liền phá sản! Với dáng vẻ này của lão đại là có thể cùng với chính phủ hợp tác trong công trình lớn đó! Thành công thì có lợi nhuận mấy chục triệu đấy!"

"Đúng thế đúng thế! Giang Yên Nhiên đó là người có ngực lớn nhưng không có đầu óc, có lão đại là nam nhân ưu tú chất lượng như vậy không muốn, lại vừa ý cái loại tiểu bạch kiểm kia!"

"Ta xem thì thấy có lẽ Giang Yên Nhiên tám phần mười là dùng cái tiểu bạch kiểm đó khiến lão đại nổi giận mới đúng!"

"Đúng đúng đúng, nhất định là như vậy!"

Theo ý kiến của mọi người, trong lòng Tống Tử Hàng lúc đầu nổi giận, nghe đến những lời đó mới hơi chút trấn tĩnh lại một ít.

Đang muốn mở miệng, điện thoại di động reo lên: "Ba tôi gọi điện thoại tới, tôi đi nghe một chút, các người uống trước đi!"

"Điện thoại của Tống đổng, vậy cậu mau đi đi!"

"Mau đi đi lão đại!"

Tống Tử Hàng cầm điện thoại đi tới nơi an tĩnh, giọng nói có chút hưng phấn: "Alô, ba? Có phải đã có quyết định rồi không?"

Ba Tống giọng nói hơi có chút không đúng: "Còn chưa có kết quả gì, 100 triệu của Giang gia còn không có nhập vào tài khoản."

"Cái gì? Còn chưa tới tài khoản sao? Không phải nói buổi sáng sẽ gửi tới sao?" Tống Tử Hàng nhất thời đổi sắc mặt.

"Giang gia bên kia nói là vốn đột nhiên xảy ra chút vấn đề, tạm thời quay vòng qua mấy ngày nữa mới chuyển tiền được."

"Giang gia này cũng quá không đáng tin cậy, mấy tháng trước nói mọi việc đều rất tốt, làm sao có thể tới thời điểm này lại xảy ra vấn đề? Bọn họ có biết nếu bây giờ nói xảy ra chuyện không may sẽ tạo thành tổn thất lớn hay không?" Tống Tử Hàng kích động nói.

Ba Tống hiển nhiên cũng rất là bất mãn, nghe vậy trầm giọng nói: "Được rồi, vấn đề này không lớn, chậm nhất là tuần sau vốn cũng có thể vào tài khoản."

Ba Tống vừa nói xong dừng lại một chút, sau đó hỏi một câu: "Gần đây con cùng Yên Nhiên thế nào?"

Tống Tử Hàng nghe vậy không hiểu sao lại có chút chột dạ, tùy ý nói qua loa lấy lệ: "Còn có thể thế nào nữa ạ, chính là như cũ thôi!"

Ba Tống ở đầu kia điện thoại giọng nói có chút nghiêm túc dặn dò: "Con không bận rộn thì đi thăm con gái người ta đi, mua chút quà nhỏ, dẫn con bé đi dạo phố gì đó, đừng không để ý như vậy!"

Giọng nói của Tống Tử Hàng nhất thời có chút không kiên nhẫn: "Con cũng không phải là người hầu của Giang gia, dựa vào cái gì phải nhân nhượng cô ta, dụ dỗ cô ta, còn phải bồi đi chơi, lại nói ba à, con cũng đã nói với ba rồi, con đã có người con gái mà con thích rồi."

"Nghịch ngợm! Ba đều cùng con đã nói bao nhiêu lần rồi, bây giờ còn chưa phải là thời điểm con muốn làm gì thì làm, nên nhẫn thì phải nhẫn! Chờ Tống gia chúng ta lớn mạnh rồi, con nghĩ muốn kiểu nữ nhân gì còn không phải là theo ý của con sao! Bây giờ chút chuyện nhỏ này đều nhịn không được, về sau con còn có thể làm thành đại sự gì? Nhất là khoảng thời gian này, con phải đem Yên Nhiên dỗ được cho ba! Có nghe không?"

Tống Tử Hàng sậm mặt lại, một hồi lâu sau mới cắn răng nói: "Con biết rồi, phía bên Yên Nhiên con sẽ dụ dỗ thật tốt."

"Vậy thì được rồi."

Mọi người đọc xong cho mình xin một vote ủng hộ, iu iu cả nhà~

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Info